review Tôi Vẫn Nghe Tiếng Em Thầm Gọi × eBook or Kindle ePUB


  • null
  • Tôi Vẫn Nghe Tiếng Em Thầm Gọi
  • Takuji Ichikawa
  • en
  • 08 July 2017
  • null

10 thoughts on “Tôi Vẫn Nghe Tiếng Em Thầm Gọi

  1. says:

    Biết ngay là cuốn này buồn rất buồn cực kì buồn mà ;Đại khái câu chuyện là như thế này Có một cô gái tên Yuko và một cậu trai tên Satoru Hai người yêu nhau nhưng đều không nói với người kia Satoru có một “biệt tài” là lắng nghe được lời thì thầm từ trái tim Yuko nhờ vậy anh mới biết là cô thích mình rất nhiều Nhưng về sau Satoru mắc một căn bệnh nặng vì thế anh chọn cách đẩy cô ra xa khỏi mình để cô được “giải thoát” không cần ở bên “kẻ vô dụng” như anh tự nói chính mình Thế nhưng anh không biết rằng được ở bên cạnh anh mới chính là điều khiến cô hạnh phúc hoặc anh biết mà cho rằng cô đã saiViết thêm về nội dung nữa thì thành spoil mất Nhưng mình thấy hành động đẩy Yuko ra xa của Satoru là một hành động có phần hèn nhát Anh không tự tin rằng mình có thể khiến cô hạnh phúc anh lo mình là gánh nặng của cô khi anh cứ nay ốm mai đau Trong khi đó Yuko không than phiền gì cả trái tim cô luôn thổn thức gọi tên Satoru anh vẫn nghe được tiếng cô thầm gọi nhưng rồi lại chẳng hiểu được tấm lòng cô Và việc Satoru để Yuko đi cũng có thể coi như một hành vi giết người Anh đã khiến cho cuộc sống của cô trở nên tăm tối hơn cô cho rằng anh không cần mình nữa và rồi với cô cuộc đời chẳng còn chút gì ý nghĩa Đoạn cuối những lời nói từ biệt giữa Yuko và Satoru đã khiến mình đau lòng kinh khủng TT Cuốn này buồn hơn cả 3 cuốn đã xuất bản trước cộng lại luôn ấy


  2. says:

    Lâu lâu đọc các tác phẩm lãng mạn Nhật Bản để xem tác giả đương thời viết thế nào Thấy tạm được với mình thì không thuyết phục bằng các tác phẩm sau của Ichikawa


  3. says:

    Rate 45 Cầm cuốn này đọc tiếp ngay sau Nơi em uay về có tôi đứng đợi tôi hơi bất ngờ vì nhân vật nam chính cũng là Inoue nữ chính cũng là Yuko Igarashi và cô nữ chính cũng vẫn nuôi một con chó tên John uả không sai khi tác giả tự nhận tác phẩm đầu tay của mình là mô tuýp chính cho các tác phẩm về sau Tôi thấy đây là một tác phẩm hay Có lẽ vì tôi thấu hiểu được từng cung bậc cảm xúc của Inoue Tiếc rằng tôi không thích cái kết tôi thấy nó cứ vô lý thế nào ấy Thế nên trừ hẳn một điểm cho còn lại 45 Nhận xét của bạn tôi lúc tặng tôi cuốn này cũng đúng Nhưng tôi lại khá phù hợp với kiểu viết như thế nên phải cảm ơn bạn tôi lại lần nữa rồi Thế này nếu ai đọc được kiểu chuyện chả có gì ly kỳ cứ chậm rãi mỗi câu chữ lại làm tăng thêm cảm giác u sầu thì tôi sẽ giới thiệu cuốn này cho người ấy


  4. says:

    Hôm ua vào nhà sách với mẹ và mấy đứa em cốt chị định mua cái bút chì kim với nghía khu sách ngoại văn cho thỏa cơn thèm cũng như để xem cuốn sách mình đang tăm tia tiết kiệm tiền mua đã bị hốt chưa thôi không hiểu sao lại lảng vảng ua khu tiểu thuyết Nhật Hàn Ichikawa Takuji thi mình đã nghe danh từ lâu cơ mà chưa có cơ hội đọc thử các tác phẩm của ông Trên kệ có 4 cuốn của ông cả thảy Em sẽ đến cùng cơn mưa Nơi em uay về có tôi đứng đợi và Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào có vẻ nổi tiếng và được yêu thích hơn nhưng sau khi cầm cuốn này lên ngắm bìa trước đọc bìa sau thì uyết mua luôn đơn giản là cảm thấy hợp mình uá Nhã Nam luôn có cách thiết kế bìa rất đẹp cơ mà chưa lần nào mình thấy bị cuốn hút thế này cảBình thường mình đọc sách rất tùy hứng có những cuốn mua về cứ để đó cả năm chẳng lôi ra đọc đơn giản là cảm thấy chưa đúng thời điểm Cuốn này mình cũng chẳng định đọc ngay cơ mà không hiểu sao hôm nay bão về mưa rơi cả ngày cầm sách tới lui kết uả tối ngồi đọc 1 mạchKể lể dài dòng uá cơ mà thói uen mất rồi Về cuốn sách trước khi đọc mình cũng đã sẵn sàng cho những nỗi buồn rồi nhưng không ngờ nó lại đau đến thế và gần gũi với mình đến thế Không khí bao trùm câu chuyện là bầu không khí khá dễ gặp trong các tiểu thuyết Nhật Bản đương đại lặng lẽ nhẹ nhàng đẫm một nỗi buồn thăm thẳm Xoay uanh Satoru và Yuko hai con người trẻ tuổi tìm thấy nhau trong những năm tháng cô độc và bi kịch vây uanh trong cuộc đời mình Mối liên kết giữa Satoru và Yuko được tác giả Ichikawa thêu dệt một cách rất tự nhiên từng chút một ua những câu chuyện những ký ức những mẩu hội thoại tưởng chứng ngắn ngủi nhưng mang sức nặng rất lớn để rồi đến trang thứ mấy của cuốn sách cũng chẳng rõ bỗng nhận ra dù nghe có vẻ hơi sến và phi thực tế rằng hai con người này dung hợp về tâm hồn một cách hoàn toàn đúng như tâm nguyện của tác giả nói ở cuối cuốn sách Vì thế nên nỗi đau chia ly càng lớn hơn day dứt hơn ám ảnh hơnMình rất thích cách tác giả miêu tả tâm lý của Satoru những cảm xúc cậu ấy trải ua rất tương đồng với những gì mình đã và đang cảm nhận có lẽ đó là lý do vì sao mình có cảm tình đặc biệt với cuốn sách này Tuy bi kịch phủ kín câu chuyện phủ kín từng ký ức suy nghĩ lời nói cử chỉ của Yuko và Satoru phủ kín cả thị trấn nhỏ bé hai người gặp gỡ vè dành khoảng thời gian bên nhau mình vẫn cảm nhận rằng cuôn sách muốn truyền tải hơn thế trên hết những nỗi đau những bi kịch trải dài là niềm hạnh phúc gặp gỡ được sống và được yêu thương một cách mãnh liệt và trọn vẹn


  5. says:

    Satoru và Yuko đích thực là hai nửa của nhau tình yêu của họ chân thành không chút tì vết và họ đều biết đối phương yêu mình rất nhiều Satoru còn có thể nghe thấy được giọng nói của Yuko từ trong tim mìnhThế nhưng kể từ khi Satoru bị bệnh mọi chuyện dường như đã khác đi rất nhiều như có tiếng răng rắc nhỏ trong không gian vậyKhi mình đọc được 13 uyển sách thực sự nó chỉ giống như là những dòng cảm xúc rơi rạc những câu văn tâm trạng lạc lõng không liền mạch Cảm giác như chỉ là những suy nghĩ không cần thiết vậy Thế nhưng chính sự rời rạc ấy lại là cái bản thể của nhân vật chính Cái mà khi ta gập cuốn sách lại ta vẫn chẳng thể thấu hiểu đượcCó lẽ bạn sẽ cảm thấy khó chịu vì những uyết định mà Satoru đưa ra Chia tay với Yuko không đáp lại tiếng nói của cô im lặng khi thấy Yuko bên người khác Nhưng mình nghĩ những ai đã từng cảm thấy trống rỗng và lạc lối như Satoru có lẽ sẽ hiểu được phần nào Cái cảm giác mất đi một phần của bản thân Satoru biết dù có bên nhau thì anh cùng Yuko cũng sẽ đau khổ mà thôiGiống như chính lời Ichikawa sensei nói cuối sách câu chuyện này buồn vô cùng buồn Nó không giống như Em sẽ đến cùng cơn mưa kết thúc tuy buồn những vẫn mang chút hy vọng đẹp đẽ ta tuy khóc những vẫn thật tâm nở nụ cườiTôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi là nỗi buồn vô tận Nó thấm vào ta ua từng trang sách nó là thứ tâm trạng mà mỗi người đều đôi lần trải nghiệm là cảm xúc đau khổ sâu tận trong thâm tâmCó một chút khó chịu vì khi muốn khóc những lại không đủ xúc động khi muốn buồn nhưng lại không biết mình buồn vì sao


  6. says:

    Nói mình nông cạn cũng được nhưng mình thực sự không thích chàng trai trong cuốn sách này Chàng có thể nghe tiếng trái tim nàng nhưng chàng không thể khiến nàng hạnh phúc chàng muốn tránh cho nàng những tổn thương nhưng lại làm nàng tổn thương hoặc để người khác có cơ hội làm nàng tổn thương Có lẽ những giảm sút về thể chất và tinh thần đã khiến chàng trở thành một con người tự ti đến vậy Giống như chàng tự nhận xét bản thân mình đã trở nên méo mó Nhưng thực sự anh ta đã cố gắng làm gì để người phụ nữ mình yêu thương hạnh phúc hay chưa hay mỗi lần anh ta tự cảm thấy tâm hồn của nàng xa rời dần thì anh ta cũng đẩy nàng ra xa Anh ta không thể uen với một Yuko vui vẻ hòa đồng ở Tokyo nhưng anh ta cũng biết được rằng chỉ khi ở bên anh cô mới có thể cởi bỏ lớp mặt nạ để uay về chính bản thân mình Và con người ta khi đi ra ngoài xã hội không ít thì nhiều ai cũng phải khoác lên mình lớp ngụy trang Mình có cảm giác ước muốn về sự dung hợp tâm hồn của chàng trai trong cuốn sách nhiều khi lại mang đến đau khổ cho cô gái Đâu có cái gì hoàn mỹ và bất biến theo thời gian Mặc dù cuốn sách khá hấp dẫn mình vẫn thấy có nhiều thứ khiến mình không hài lòng có lẽ cuốn sách này sẽ hay hoặc không hay tùy vào đọc giả và cách họ nhìn nhận nó


  7. says:

    Nàng thích những uyển sách văn học thiếu nhi là vì hầu hết những cuốn sách đó đều có kết thúc có hậu “Thế gian này đã tràn ngập những chuyện đau khổ rồi nếu lại còn đọc thêm những câu chuyện buồn rầu nữa thì trái tim con người sẽ tan nát mất thôi”Thế mà đọc uyển sách viết về nàng và Saturo thì buồn uá đi mất Một uyển sách buồn từ đầu đến cuối Không làm mình khóc nhưng khiến tâm trạng mình nặng trĩu não nề kinh khủng Hiuhiu


  8. says:

    Là một tiểu thuyết buồn tuyệt đối Không có dự cảm về hạnh phúc cũng chẳng có sự cứu rỗi nào Lời tác giảThật sự là không khí u buồn từ trang đầu tới trang cuối luôn Càng đọc cảm giác càng nặng nềCó lẽ con người ta cứ luôn kéo theo mình ký ức về khoảng thời gian hạnh phúc mà ngay bản thân cũng không nhận ra điều đó


  9. says:

    Đọc hết trong một buổi tối không ngủ được Có cảm giác như có một đám mây đen bao phủ cả câu chuyện vậy đọc mà cứ thấy lòng nặng trĩu Thực ra một cuốn sách được đánh giá hay hay không phụ thuộc rất nhiều vào thời điểm mỗi người đọc nó Với mình hiện tại thì nó uá nặng nề rồi


  10. says:

    Cũng may cuốn này ra sau chứ ra đầu tiên thì chắc mình sẽ ko đọc tiếp bất cứ cuốn nào của Ichikawa mất Mình ko thích nhân vật và mô típ cuốn này chút nào luôn độ dày mỏng hơn mấy cuốn kia mà đọc rõ là mệt tim 2 sao vì bìa đẹp và postcard


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tôi Vẫn Nghe Tiếng Em Thầm Gọi

Takuji Ichikawa ´ 3 free read

ứ nhưng rồi Satoru mắc bệnh và Yuko phải lên Tokyo học tay phải cùng tay trái lại một lần nữa rời xa nhauLà tác phẩm đầu tay của Ichikawa cuốn sách đầy những giằng xé mãnh liệt giữa gặp gỡ và chia ly một đặc trưng tiếp tục được nối dài trong những tiểu thuyết. Satoru và Yuko đích thực là hai nửa của nhau tình yêu của họ chân thành không chút tì vết và họ đều biết đối phương yêu mình rất nhiều Satoru còn có thể nghe thấy được giọng nói của Yuko từ trong tim mìnhThế nhưng kể từ khi Satoru bị bệnh mọi chuyện dường như đã khác đi rất nhiều như có tiếng răng rắc nhỏ trong không gian vậyKhi mình đọc được 13 uyển sách thực sự nó chỉ giống như là những dòng cảm xúc rơi rạc những câu văn tâm trạng lạc lõng không liền mạch Cảm giác như chỉ là những suy nghĩ không cần thiết vậy Thế nhưng chính sự rời rạc ấy lại là cái bản thể của nhân vật chính Cái mà khi ta gập cuốn sách lại ta vẫn chẳng thể thấu hiểu đượcCó lẽ bạn sẽ cảm thấy khó chịu vì những uyết định mà Satoru đưa ra Chia tay với Yuko không đáp lại tiếng nói của cô im lặng khi thấy Yuko bên người khác Nhưng mình nghĩ những ai đã từng cảm thấy trống rỗng và lạc lối như Satoru có lẽ sẽ hiểu được phần nào Cái cảm giác mất đi một phần của bản thân Satoru biết dù có bên nhau thì anh cùng Yuko cũng sẽ đau khổ mà thôiGiống như chính lời Ichikawa sensei nói cuối sách câu chuyện này buồn vô cùng buồn Nó không giống như Em sẽ đến cùng cơn mưa kết thúc tuy buồn những vẫn mang chút hy vọng đẹp đẽ ta tuy khóc những vẫn thật tâm nở nụ cườiTôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi là nỗi buồn vô tận Nó thấm vào ta ua từng trang sách nó là thứ tâm trạng mà mỗi người đều đôi lần trải nghiệm là cảm xúc đau khổ sâu tận trong thâm tâmCó một chút khó chịu vì khi muốn khóc những lại không đủ xúc động khi muốn buồn nhưng lại không biết mình buồn vì sao

read ´ eBook or Kindle ePUB ´ Takuji Ichikawa

Mười bảy tuổi bị bủa vây trong bóng đen cái chết của người thân Yuko và Satoru đã tình cờ tìm thấy nhau như “tay phải tìm ra tay trái” Những tưởng từ đây họ có thể khép lại những tháng ngày lạc lõng giữa thị trấn nhỏ nơi mọi thứ luôn dừng lại ở thì uá kh. Rate 45 Cầm cuốn này đọc tiếp ngay sau Nơi em uay về có tôi đứng đợi tôi hơi bất ngờ vì nhân vật nam chính cũng là Inoue nữ chính cũng là Yuko Igarashi và cô nữ chính cũng vẫn nuôi một con chó tên John uả không sai khi tác giả tự nhận tác phẩm đầu tay của mình là mô tuýp chính cho các tác phẩm về sau Tôi thấy đây là một tác phẩm hay Có lẽ vì tôi thấu hiểu được từng cung bậc cảm xúc của Inoue Tiếc rằng tôi không thích cái kết tôi thấy nó cứ vô lý thế nào ấy Thế nên trừ hẳn một điểm cho còn lại 45 Nhận xét của bạn tôi lúc tặng tôi cuốn này cũng đúng Nhưng tôi lại khá phù hợp với kiểu viết như thế nên phải cảm ơn bạn tôi lại lần nữa rồi Thế này nếu ai đọc được kiểu chuyện chả có gì ly kỳ cứ chậm rãi mỗi câu chữ lại làm tăng thêm cảm giác u sầu thì tôi sẽ giới thiệu cuốn này cho người ấy

summary Tôi Vẫn Nghe Tiếng Em Thầm Gọi

Về sau của ông Nhưng cũng như chính tác giả vẫn nói sự dung hợp về tâm hồn mới là điều đáng kể nên mặc cho những bất trắc và mất mát vẫn cứ trải dài suốt thời gian và không gian dư âm đọng lại bao giờ cũng thế là một tình cảm còn sâu nặng hơn cả tình yê. Là một tiểu thuyết buồn tuyệt đối Không có dự cảm về hạnh phúc cũng chẳng có sự cứu rỗi nào Lời tác giảThật sự là không khí u buồn từ trang đầu tới trang cuối luôn Càng đọc cảm giác càng nặng nềCó lẽ con người ta cứ luôn kéo theo mình ký ức về khoảng thời gian hạnh phúc mà ngay bản thân cũng không nhận ra điều đó